Tin nổi bật

<< >>

Lao Cai – Kính mừng Đại lễ Phật Đản

Sáng ngày 14 tháng 05 năm 2011 nhằm ngày 12 tháng 04 năm Tân Mão. Hoà trong  không khí đại hoan hỷ của những người con Phật hân hoan chào đón ngày lễ đản sinh của đức từ phụ Thích Ca Mâu Ni, Chùa Tân Bảo

Lào Cai: Hân hoan chào đón Đại lễ Phật Đản tại nơi địa đầu của Tổ quốc

Hôm nay 14-4-2013, tại Trung tâm Hội nghị SAPA – Huyện SAPA – Lào Cai, rực rỡ những màu cờ Phật giáo hay những băng rôn khẩu hiệu kính mừng ngày Đản sinh của Đức từ phụ. Hòa cùng niềm vui trong ngày Đại lễ

Lào Cai: Tổ chức Đại lễ Phật đản PL.2557

Sáng nay 15/5 (ngày 6 – 4 Quý Tỵ), trong không khí tưng bừng của mùa hội Lễ Phật Đản phật lịch 2557, dương lịch 2013, tại TT văn hóa SAPA, Huyện SAPA, Tỉnh Lào Cai, ban Trị sự Phật giáo Lào Cai đã chính

Bổ nhiệm trụ trì chùa Cam Lộ Lào Cai

(PTVN) Ngày 14/10/2007, tại chùa Cam Lộ phường Bình Minh, thành phố Lào Cai, tỉnh Lào Cai đã trọng thể diễn ra lễ bổ nhiệm trụ trì. Tham dự và chứng minh buổi lễ có sự hiện diện của TT. Thích Thanh Điện – Uỷ

Thông báo Lễ đầu xuân – Đàn lễ cầu an – Dâng sao giải hạn

GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM TỈNH LÀO CAI

CHÙA CAM LỘ – BÌNH MINH – TP LÀO CAI

THÔNG BÁO

Kính thưa Quý Đạo Hữu Phật Tử!

Nhân dịp năm mới xuân Giáp Ngọ 2014

Chùa Cam Lộ long trọng tổ chức “Lễ đầu xuân – Đàn lễ cầu an – Dâng sao giải hạn” cho bách gia trăm họ vào các ngày:

  1. 1.     Lần thứ nhất:

Vào hồi 18h ngày mồng 06 tháng giêng năm Giáp Ngọ

                          (Thứ tư – ngày 05 tháng 02 năm 2014)

  1. 2.     Lần thứ hai:

Vào hồi 18h ngày mồng 07 tháng giêng năm Giáp Ngọ

                       (Thứ năm – ngày 06 tháng 02 năm 2014)

  1. 3.     Lần thứ ba:

Vào hồi 18h ngày 14 tháng giêng năm Giáp Ngọ

            (Thứ năm – ngày 13 tháng 02 năm 2014)

  1. 4.     Lần thứ tư:

Vào hồi 18h ngày 15 tháng giêng năm Giáp Ngọ

              (Thứ sáu – ngày 14 tháng 02 năm 2014)

  1. 5.     Lần thứ năm:

Vào hồi 18h ngày 26 tháng giêng năm Giáp Ngọ

                (Thứ ba – ngày 25 tháng 02 năm 2014)

 

Nhà chùa thông báo đến Quý Đạo Hữu Phật Tử gần xa được biết, quý vị có nhu cầu làm lễ xin đăng ký danh sách tại phòng tiếp lễ của nhà chùa.

Kính chúc Quý Đạo Hữu Phật Tử cùng toàn thể gia đình đón xuân mới:

                     Mạnh Khỏe – An Khang -  Thịnh Vượng!

                                                                                         NHÀ CHÙA KÍNH YẾT

Mục Đích Của Đời Người Là Gì?

Đức Phật hay các vị Bồ-tát vượt trội hơn người phàm vì các Ngài có trái tim rộng mở. Các Ngài luôn sống với tinh thần hy sinh để chúng sinh được hạnh phúc. Đức Phật Thích Ca Mâu Ni trongnhiều kiếp quá khứ… Ngày nay, mọi người sống có xu hướng phung phí tài sản, xài những loại xe siêu sang, quần áo, điện thoại, ví, nữ trang… đắt tiền. Đất nước còn nghèo, nhiều gia đình nông dân khó khăn, đến mùa thu hoạch lúa có khi trả được nợ phân thuốc, có khi không, nếu lúa thất mùa thì nợ khoảng 1 triệu đồng. Trong khi đó các đại gia với chiếc áo mặc có khi lên đến tiền tỷ, chiếc đồng hồ đeo tay trên chục ngàn đô, điện thoại di động vài ngàn đô…

Theo Phật giáo, những người giàu có là họ đã có tạo phước. Nhưng nếu họ biết tiết kiệm phước, không xài xa xỉ những loại hàng quá đắt tiền, để những khoảng tiền đó làm từ thiện, giúp đỡ những người nghèo khó, đem đến cho người nghèo chút niềm vui thì vừa lợi mình, vừa lợi người, niềm vui được nhân rộng. Nhiều người quan niệm rằng: Mình làm ra tiền thì mình phải hưởng thụ. Ăn ngon, mặc đẹp, sang trọng, đẳng cấp là nhu cầu của con người, người tại gia lấy đó làm mục đích hướng đến. Theo quy luật tự nhiên, con người không thoát ra khỏi bốn điều: Sinh, già, bệnh, chết. Khi chết, con người chỉ mang theo nghiệp đã tạo chứ không mang theo tài sản. Vậy, chúng ta được phước giàu sang hãy cố gắng tạo thêm nghiệp tốt, làm nhiều việc thiện, không làm những việc ác để đời này và kiếp sau được an vui.

Trong 14 điều Phật dạy có câu: “An ủi lớn nhất của đời người là bố thí”. Trong Tứ nhiếp pháp: Bố thí, ái ngữ, lợi hành, đồng sự thì bố thí đứng đầu. Trong 6 pháp Ba la mật: Bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định, trí tuệ thì bố thí cũng đứng đầu. Do đó, chúng ta hãy thực hành theo lời đức Phật dạy, hãy mở rộng vòng tay, hãy mở rộng tấm lòng đối với những người nghèo khó, đem đến cho nhiều người niềm vui thì bản thân chúng ta được hạnh phúc.

Đức Phật hay các vị Bồ-tát vượt trội hơn người phàm vì các Ngài có trái tim rộng mở. Các Ngài luôn sống với tinh thần hy sinh để chúng sinh được hạnh phúc. Đức Phật Thích Ca Mâu Ni trong nhiều kiếp quá khứ, có khi làm khỉ chúa, nai chúa, chim đầu đàn đều có tinh thần hy sinh vì đồng loại với đạo hạnh cao cả. Đức Phật Dược Sư có 12 lời đại nguyện vì hạnh phúc của nhân loại. Đức Bồ-tát Quán Thế Âm có 12 lời nguyện cứu giúp người khi gặp nạn tai, khổ ách. Hạnh nguyện cao cả của các Ngài làm các Ngài trở thành Phật, thành thánh vượt trội hơn người thường.

Chúng ta học và hành theo hạnh nguyện của các Ngài dù một phần rất nhỏ cũng đem lại niềm vui, hạnh phúc cho mình và người. Chúng ta sống cuộc sống có ý nghĩa thì cuộc đời có giá trị, đem lại lợi lạc cho nhiều người.

Giá trị con người không nằm ở tiền bạc, vật chất mà nằm ở đạo đức. Người có đạo đức càng cao thì giá trị càng lớn. Người có đạo đức phải chuyển hóa nội tâm, chuyển những tâm bất thiện thành những tâm thiện, phải có tín tâm với Tam bảo, giữ giới, có tàm, có quý, có văn, có thí, có tuệ. Đạo đức là nền tảng đưa con người trở thành bậc chân nhân.

(Giác Hạnh Nguyện)

Làm sao niệm Phật có thể báo ân cha mẹ?

“Thương thay cha mẹ

Lao nhọc sinh ta

Ân ấy đức ấy

Đầy khắp hư không.”

Cha nuôi ta khôn lớn, dạy ta nên người. Một đời lao khổ không vì ai khác. Yêu ta như yêu viên ngọc trên tay, ngóng ta như ngóng lúa năm đói kém. Mẹ thì mười tháng cưu mang, ba năm bú mớm, nhả ngọt nuốt đắng, nằm ướt nhường khô, chăm sóc ta từng ly từng tí. Nếu chỉ cung phụng ngọt ngon lúc sống, ma chay rềnh ràng khi chết, như thế cũng chưa trọn báo thâm ân. Cần phải niệm Phật cầu sinh Tịnh độ, sau đó trở lại Ta-bà cứu vớt vong linh cha mẹ, vĩnh viễn lìa khỏi Tam đồ khổ, sinh lên Cực Lạc an vui, như vậy mới được gọi là báo đáp trọn vẹn. Lại nữa, ta từ vô lượng kiếp đến nay, xả thân thọ thân, đời đời đều có cha mẹ, hoặc sinh làm người hoặc sinh làm thú mà mắt trần không thấy, không thể báo đáp. Nếu niệm Phật vãng sinh, được sáu thần thông thì không chỉ có thể riêng độ cha mẹ đời này, mà còn độ được cha mẹ nhiều đời kiếp trước. Như vậy, mới gọi là đại hiếu, mới gọi là chân thật báo ân.

(Pháp sư Viên Anh)

Niệm Phật có mười điều lợi ích

01. Ngày đêm thường được chư Thiên, đại lực thần tướng ẩn thân hộ trì.
02. Thường được Quán Âm cùng 25 đại Bồ-tát bảo hộ.
03. Người niệm Phật thường được Phật A-di-đà phóng quang nhiếp thọ.
04. Không bị các ác Dạ-xoa não hại.
05. Người niệm Phật sẽ không bị các nạn nước lửa, đao binh, gông cùm.
06. Những tội lỗi đã tạo trong vô biên kiếp đều được tiêu diệt.
07. Thường có những giấc mộng đẹp hoặc thấy Phật A-di-đà thân vàng sáng chói.
08. Tâm thường hoan hỷ, nhan sắc tươi vui, khí lực sung mãn, được các may mắn trong việc làm.
9. Thường được người đời cung kính như kính Phật vậy.
10. Lúc mạng chung, tâm không sợ hãi, chánh niệm hiện tiền, được Phật cùng chư Bồ-tát tay cầm kim đài đến tiếp dẫn vãng sinh, hóa sinh hoa sen, hưởng thọ niềm vui vi diệu thù thắng.

(Pháp Sư Viên Anh)

Phương pháp làm chủ vận mạng của mình, tìm đến hạnh phúc

Khát khao lớn nhất của đời người là làm chủ cuộc đời mình, làm chủ tương lai, làm chủ vận mạng của mình. Nhưng thực tế, khát khao và mong muốn này rất ít người đạt được. Bởi vì họ không biết làm cách nào để làm chủ được số phận của mình. Phần lớn chúng ta sống nô lệ cho nghiệp, nô lệ cho sự ham muốn, nô lệ cho lòng sân hận, nô lệ cho hoàn cảnh xung quanh mà chúng ta chẳng biết. Những điều có quan hệ mật thiết đến đời sống hàng ngày của chúng ta mà chúng ta gần như là không biết gì.

Chúng ta từ đâu sinh đến đây? Chúng ta hoàn toàn không biết? Ai cũng muốn sinh ở nơi trung tâm thành phố, văn minh; sinh vào nhà giàu sang phú quý, có cha mẹ hiền đức, biết thương yêu dạy dỗ con cái nên người thành tài. Chẳng ai muốn sinh ra nơi biên địa hạ tiện, thiếu ăn thiếu mặc, không có điều kiện học hành, cha mẹ ác đức… Nhưng chúng ta hoàn toàn không làm chủ được. Thậm chí, có khi nghề nghiệp sinh sống của chúng ta mà chúng ta cũng không chọn được như ý, lắm khi nghề nghiệp nó chọn chúng ta. Chúng ta không muốn già, nhưng vẫn bị cái già chi phối. Chúng ta không muốn bịnh, nhưng bịnh tật luôn bức bách. Ai cũng sợ chết, nhưng tử thần không buông tha cho bất kỳ ai. Ngay cả khi nào chết, chúng ta cũng không được quyền chọn lựa.

Quan trọng nhất là sau khi chết đi về đâu, chúng ta cũng hoàn toàn mù tịt. Tức là chúng ta u mê, nô lệ cho nghiệp cả đời, từ khi sinh ra, lớn lên, đến già, đến chết. Và các đời tiếp theo cũng tiếp diễn như vậy?

Vì vậy, một số người có suy nghĩ tiêu cực, là buông xuôi, phó mặc cho số phận, trôi giạt đến đâu thì hay đến đó, mọi người như vậy, mình cũng vậy thôi chứ biết làm sao bây giờ. Có người tin vào thuyết số mạng, định mệnh, cho rằng miếng ăn miếng uống đều được định sẵn. Có người rủ nhau đi tìm thầy bói, thầy tướng để xem số cho mình, xem có giàu lên không, con cái thi có đậu không? Sắp tới có lên chức được không? Có cách nào giải trừ tai ương, chướng nạn được không? Nhưng rốt cuộc cũng chỉ là vô ích, vì các thầy bói, thầy tướng đó cũng đang sống trong vô minh và nô lệ cho nghiệp, bản thân họ còn không tự giải trừ nghiệp chướng cho mình, thì làm sao giải trừ cho người khác. Vậy mà thực tế vẫn còn một số người u mê, tin theo những lời hù dọa và hứa hẹn vu vơ của các thầy bói để rồi phải chịu khổ đau nhiều hơn.

Chúng ta gặp được Phật pháp là phước duyên vô cùng thù thắng. Phật pháp là ngọn đèn sáng chiếu phá mọi nẻo tối tăm, là lương dược chữa lành mọi bịnh khổ, là con thuyền từ đưa người qua bể khổ. Đức Phật nhờ tự thân nỗ lực tu tập mà chứng đắc quả Vô thượng Bồ-đề, có trí tuệ thấu suốt thực tính của vạn pháp, bản chất của vạn tượng, chân lý của muôn vật, nên đã hoàn toàn làm chủ sống chết, làm chủ số phận, làm chủ vạn pháp.

Sự nghiệp tầm đạo vượt thoát sinh tử vĩ đại của Đức Phật là minh chứng hùng hồn cho một chân lý: Con người hoàn toàn có khả năng làm chủ số phận của mình. Chân lý này có ý nghĩa nhân văn rất lớn, tạo nên một niềm tin bất diệt, thôi thúc con người lạc quan về một tương lai tốt đẹp trong cõi nhân sinh.

Bí quyết làm chủ đời mình, làm chủ sinh mạng, làm chủ tương lai, làm chủ số phận mà Đức Phật đích thân trải nghiệm và truyền dạy cho chúng ta, chính là sống tỉnh thức trọn vẹn trong từng giây phút hiện tại; sống tỉnh thức hoàn toàn trong mọi hoạt động của đời sống hàng ngày. Chúng ta luôn luôn tỉnh giác trong đi, đứng, nằm ngồi, ăn uống ngủ nghỉ, làm việc, sinh hoạt, giao tiếp…

Làm thế nào chúng ta có thể sống tỉnh giác được? Trước hết là phải quan sát rõ và làm chủ mọi ý niệm sinh khởi trong tâm chúng ta. Căn cứ kinh nghiệm thực tế, ta tạm phân các ý niệm thường xuyên và liên tục phát sinh trong tâm ta làm hai loại: Ý niệm thiện và ý niệm bất thiện.

Ý niệm thiện là những ý niệm thuận hướng Niết-bàn, thuận hướng Bồ-đề, thuận hướng giác ngộ, thuận hướng giải thoát. Trong đó, ý niệm phát khởi tâm Bồ-đề, quyết chí tu thành Phật, để cứu độ chúng sinh đang trôi lăn trong biển khổ sinh tử là vua trong các niệm thiện. Ngoài ra, niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng, niệm giới, niệm từ bi, niệm hỷ xả, niệm bố thí, niệm nhẫn nại, niệm vô ngã, niệm vô thường, niệm nhân quả, niệm Niết-bàn…thuộc về ý niệm thiện. Nói đơn giản, đó là những ý niệm thật sự đem lại cho an vui, giải thoát cho chúng sinh và mình.

Ý niệm bất thiện là những ý niệm nghịch hướng Niết-bàn, nghịch hướng giác ngộ, thuận chiều sinh tử, thuận chiều khổ đau, thuận chiều tham ái. Trong đó, ý niệm chấp ngã là căn bản. Tức là ý niệm dính mắc vào cái ta và cái của ta. Thân của ta, vợ của ta, con của ta, tài sản của ta, chức vụ của ta, danh vọng của ta… Ai dám động chạm vào cái ta và của ta thì sẽ liều chết với người đó. Ngoài ra, còn có niệm tham, niệm sân, niệm si, niệm nghi, niệm ác độc, niệm hơn thua, niệm ganh tỵ, niệm hận thù, niệm chán ghét, niệm ích kỷ… Nói đơn giản, đó là những ý niệm làm tổn thương chúng sinh và mình.

Chúng ta thấy rõ, ý niệm thiện chiêu cảm sự may mắn và phước đức ; ý niệm bất thiện chiêu cảm khổ đau, phiền não, bất hạnh đến với ta. Chúng ta tự mình quan sát xem ý niệm thiện hay bất thiện phát khởi trong tâm chúng ta nhiều hơn? Thông thường, phần nhiều trong tâm chúng ta ý niệm bất thiện phát khởi nhiều hơn ý niệm thiện. Nguyên nhân là do hàng ngày hoặc vô tình, hoặc cố ý, chúng ta huân tập ý niệm bất thiện nhiều hơn ý niệm thiện, nên chúng ta buồn rầu khổ đau, chán nản nhiều hơn là vui vẻ, hạnh phúc.

Khi đã biết rõ như vậy, từng giây từng phút, chúng ta tỉnh giác quan sát, nhận biết rõ ràng những ý niệm sinh khởi trong tâm ta. Bước đầu ta giữ ý niệm thiện, loại bỏ những ý niệm bất thiện. Một khi ý niệm bất thiện khởi lên, ta nhận biết rõ, không theo nó, thì tự nhiên nó sẽ không có đất sống, không còn tồn tại trong tâm ta.

Sau khi công phu thành tựu, trong tâm hoàn toàn vắng bóng ý niệm bất thiện, chỉ còn ý niệm thiện. Chúng ta cần phải phá bỏ cả sự dính mắc, chấp trước vào thiện niệm, mới có thể đạt đến chính niệm thanh tịnh. Lúc ấy tâm thức của chúng ta thanh tịnh, hoàn toàn không còn bị vọng niệm tác động. Khi đạt đến cảnh giới chính niệm thanh tịnh này, tuệ giác bùng vỡ, chúng ta nhìn thấu thật tính của vạn pháp, bản chất của muôn vật, không còn sai lầm. Cái thấy biết lúc đó là vô cùng chân thật. Đây chính là cảnh giới giác ngộ, cảnh giới giải thoát, là Niết-bàn tịch tĩnh.

Chúng ta làm chủ được ý niệm, làm chủ được suy nghĩ, chúng ta sẽ làm chủ được lời nói, làm chủ được hành động tức là lời nói và việc làm của chúng ta không còn sai lầm, không còn tạo nên nghiệp chướng, không còn tổn hại cho chúng sinh. Mỗi ý nghĩ, lời nói việc làm đều lợi ích cho chúng sinh và bản thân. Như vậy là chúng ta đã hoàn toàn làm chủ được số mạng, làm chủ được nghiệp, làm chủ được cuộc sống, làm chủ được tương lai của chúng ta. Điều này được Đức Phật khẳng định một cách dứt khoát trong kinh Pháp cú:

“Giữ miệng, thu nhiếp ý
Thân không phạm lỗi chi
Ai làm được như thế
Sinh tử chẳng còn gì”.

(Thích Hạnh Tuệ)

Gia đình dưới góc độ Phật pháp

Bài tham luận nhân ngày gia đình Việt Nam 28/6/2013

tại thành phố Lào Cai.

Chủ đề: Gia đình dưới góc độ Phật pháp

Đại Đức Thích Thanh Dương trụ trì Chùa Cam Lộ – TP Lào Cai

Gia đình là viên gạch xây nên tòa lâu đài xã hội, là chỗ dựa về tinh thần và vật chất cho mỗi thành viên, gia đình là tổ ấm nơi các em bé được chăm sóc nuôi dưỡng và lớn lên. Gia đình có vai trò rất quan trọng góp phần xây dựng tô thắm, rang rỡ văn hóa dân tộc, là một Tu Sĩ Phật Giáo, Nhân ngày gia đình Việt Nam 28/6/2013 tôi xin trình bày một vài suy nghĩ với chủ đề: “Gia đình dưới góc độ Phật pháp” để các Phật tử và Quý Đại Biểu chúng ta cùng nhau suy ngẫm.

1. Để gia đình mãi hạnh phúc bên nhau

Tình nghĩa vợ chồng khi đã kết tóc xe duyên thì không chỉ nguyện ước sống mãi bên nhau cho đến đầu bạc răng long mà còn nguyện cùng nhau đi cho đến sơn cùng thủy tận. Đây cũng là mong ước, tâm nguyện chân thành đồng thời cũng là điệp khúc muôn thuở của tất cả những người đang yêu. Tuy nhiên, giữa ước mơ và thực tại là một khoảng cách xa vời. Khi đã thực sự chung sống, chẳng khó khăn gì để mọi người nhận ra một sự thật rằng: Hạnh phúc tuy có đấy nhưng quá đỗi mong manh, khó tìm nhưng lại dễ mất.

Tuyệt vời thay cho những gia đình hạnh phúc, sống chung mà chẳng có điều gì xâm phạm lẫn nhau cho dù trong ý nghĩ. Cố nhiên là họ yêu thương nhau nhưng cốt tủy của vấn đề ở chỗ là họ thực sự hiểu nhau. Yêu thương và hiểu biết lẫn nhau là hai yếu tố cực kỳ quan trọng trong việc giữ gìn hạnh phúc gia đình. Họ hỗ tương, khắng khít và chẳng thể tách rời. Bởi yêu thương mà thiếu hiểu biết thì tình thương ấy sẽ trở thành trói buộc. Sẽ không đủ sức mạnh để tin yêu, thông cảm, tôn trọng, tha thứ và bao dung … nếu không thực sự hiểu biết lẫn nhau.

Vun bồi những chất liệu nuôi dưỡng tình yêu nhằm giữ gìn hạnh phúc gia đình, theo quan điểm của Đức Phật, cả hai người phải nỗ lực tu tập về tín, giới, bố thí và trí tuệ. Tin tưởng nơi chính mình và người bạn đời của mình; Tự nguyện giữ gìn phẩm hạnh, thủy chung son sắt; hỷ xả và tha thứ những lỗi lầm của nhau, hiểu biết nhau thật sự là bí quyết để nuôi dưỡng tình yêu nhằm xây dựng gia đình hạnh phúc.

Trong bối cảnh xã hội phát triển, khi xu thế ly hôn, đổ vỡ hạnh phúc gia đình ngày một gia tăng như hiện nay, thiết nghĩ sự tu tập theo như lời Phật dạy như trên để hàn gắn những tổn thương, giữ gìn hạnh phúc gia đình là cẩm nang không thể thiếu đối với mọi người, nhất là những người con Phật.

2. Đạo nghĩa vợ chồng

Trong lễ thành hôn, người ta thường chúc nhau trăm năm hạnh phúc, mong cho đôi vợ chồng trẻ sống với nhau đến ngày đầu bạc răng long. Sở dĩ ai cũng mong cầu hạnh phúc vì điều ấy tuy có đấy nhưng khó đạt được. Mỗi người phải phấn đấu và nỗ lực không ngừng để kiện toàn tự thân thì mới có thể hy vọng tạo dựng hạnh phúc hôn nhân bền vững, lâu dài. Ngoài tình yêu, hiểu nhau đến tận chân tơ kẽ tóc, mỗi người phải làm tròn bổn phận làm vợ, làm chồng của mình.

Theo Đức Phật, một người chồng tốt, trước hết phải kính trọng người bạn đời của mình. Nguyên tắc này, ngày nay chúng ta thấy bình thường nhưng ở thời đại của Đức Phật, nhất là trong một xã hội cổ đại trọng nam khinh nữ, khi phụ nữ là “ngọn đuốc sáng soi đường đến địa ngục” thì phải kính trọng vợ là điều hết sức cách mạng. Không chỉ tôn trọng mà người chồng còn phải chung thủy, tin tưởng hoàn toàn nơi người bạn đời; và điều quan trọng là tất cả những tính cách tốt đẹp ấy của người chồng phải được biểu hiện ra bằng hành động cụ thể săn sóc, ân cần.

Cùng với người chồng tốt, người vợ phải thực sự ngoan hiền, chung thủy, đảm đang và tháo vát. Mặc dù phụ nữ thời nay có thể nói bình đẳng hoàn toàn với nam giới trên mọi phương diện song không ai trong gia đình có thể đảm nhiệm tốt vai trò “nội tướng” hơn người vợ, người mẹ. Thực hiện tốt vai trò này, người vợ đã góp phần cực kỳ quan trọng trong việc xây dựng sự ổn định, phát triển vững chắc cho gia đình.

Trong cuộc sống, tìm cho mình một người bạn đời phù hợp là mong ước của mọi người. Vẫn biết, “ nồi nào thì vung ấy” là nguyên tắc chung song thực tế hôn nhân thì rất đa dạng, thật nhiêu khê. Phần nhiều nồi và vung chông chênh, nghiêng ngửa và phải nỗ lực thật nhiều từ cả hai phía mới tìm được sự đồng điệu, trọn tình.

Thật bất hạnh thay cho những cặp nồi tròn mà vung lại méo hoặc ngược lại. Trớ trêu là điều ấy lại không xảy ra hoặc ẩn mình trong những năm tháng tìm hiểu, khi chưa thật sự tự nguyện ràng buộc. Lúc ván đã đóng thuyền, lênh đênh trong sóng cả và giông tố cuộc đời mới biến tướng hoặc hiện rõ bản chất để tỏ mặt mười mươi. Nếu bình tâm đừng tự an bài vào số phận thì dễ dàng biết rằng đó là kết quả của nghiệp lực mà chủ yếu là nghiệp mới, phát sinh từ thực tế cuộc sống của hai người.

Hạnh phúc hay đau khổ đều do hai người tạo ra. Nếu biết sống theo lời Phật dạy, chuyển hóa những đê tiện của tự thân, thì có thể xây dựng đời sống hôn nhân hạnh phúc và bền vững.

Đức Phật đã khẳng định, nếu vợ chồng biết chung sống vói đầy đủ trách nhiệm và bổn phận theo năm cách đã nói ở trên thì chắc chắn sẽ đạt được hạnh phúc. Đây cũng là điều mà mỗi người con Phật cần suy ngẫm, thực hành trong đời sống hôn nhân để xây dựng gia đình hạnh phúc.

3. Cha mẹ và con cái

Mái ấm gia đình là một điểm tựa quan trọng cho các thành viên trong gia đình, nhất là trong bối cảnh xã hội, kinh tế nhiều biến động thì nhu yếu thiết lập một gia đình hạnh phúc để che chở lẫn nhau lại càng cần thiết hơn. Muốn làm được điều đó, tất cả các thành viên trong gia đình, cha mẹ và con cái đều cần phải nỗ lực để chu toàn trách nhiệm và bổn phận của mình.

Muốn cho con nên người, biết siêng năng, cần mẫn làm việc, có đầy đủ tư cách đạo đức, hiếu kính thì các bậc cha mẹ phải thực sự yêu thương và phải chăm lo giáo dưỡng con cái. Không phải ngẫu nhiên mà ông cha ta đã quy kết trách nhiệm rằng “con hư tại mẹ”. Con cái là những búp măng, nếu biết uốn nắn, chở che thì về sau mới thành tre ngay thẳng, có ích. Vì thế, thiết lập nền tảng đạo đức cơ bản cho con cái như khuyên dạy bỏ ác làm lành, không tham lam, biết thương đồng loại….là điều cần làm. Kế đến là công tác hướng nghiệp, tạo lập gia đình và tin tưởng đầu tư, trao truyền sự nghiệp cho con cái, để con tự lập, đứng vững giữa cuộc đời.

Cha mẹ biết thương yêu, giáo dưỡng con cái nên người, có công danh, gia đình, sự nghiệp thì chắc chắn con cái sẽ thấu hiểu và báo ơn bằng sự hiếu thuận. Theo tuệ giác của Đức Phật, để trở thành người con hiếu thảo thì niệm ân cha mẹ để báo ân là điều tối cần. Nhờ nuôi dưỡng tâm niệm về thâm ân dưỡng dục mà tâm hiếu được hình thành và ngày càng tăng trưởng dẫn đến bổn phận làm con sẽ được chu toàn. Như vậy, hiếu thảo là một trong những bổn phận quan trọng của đạo làm con được hình thành từ chính tình thương yêu và sự giáo dưỡng của cha mẹ. Hiếu dưỡng sẽ tròn đầy một cách như nhiên khi chính các bậc cha mẹ thực sự gương mẫu, trọn vẹn với đạo làm cha mẹ thì con cái sẽ viên thành đạo nghĩa làm con của mình.

4. Báo đáp công ơn cha mẹ

Hiếu dưỡng cha mẹ là một trong những chuẩn mực đạo đức căn bản của những người con Phật. Học theo hạnh Phật, trước hết phải là kiện toàn công hạnh của những người con chí hiếu. Nếu chưa tròn câu hiếu đạo thì không đủ tư cách làm người và dự phần vào hàng Phật tử chân chính.

Biết ơn và đền ơn các đấng sinh thành là điều người con Phật hằng tâm niệm. Tuy vậy, công ơn sinh thành dưỡng dục vốn cao như núi, rộng như biển nên thật khó đáp đền. Phụng dưỡng và hiếu kính cha mẹ trọn vẹn về phương diện vật chất trong hiện đời đã là việc khó làm. Nhưng dẫu có làm được, theo tuệ giác của Đức Phật vẫn chưa gọi là đủ. Người con Phật chí hiếu nhận thức rõ về tác dụng của nghiệp trong dòng luân chuyển của sinh tử luân hồi, đồng thời phải định hướng cho cha mẹ tác tạo thiện nghiệp ngõ hầu thăng hoa đời sống trong tương lai.

Mỗi người có một nghiệp riêng, do đó chiêu cảm quả báo khác nhau. Trong phương diện biệt nghiệp thì phúc ai làm thì người ấy hưởng và tội ai làm thì người ấy chịu. Khi nghiệp chín muồi và trổ quả thì dẫu chí thân hay trọn tình đến mấy vẫn không ai có thể chịu thay. Do vậy, song hành với hiếu dưỡng, chu toàn cho cha mẹ hiện đời, người con Phật hiếu thảo còn hướng thiện cho cha mẹ để song thân được an lạc trong nhiều đời.

Vì thế, những người con Phật chân chính ngoài việc tu tập chuyển hóa tự thân, chu toàn hiếu dưỡng, cần phải nỗ lực trợ duyên, khuyến hóa song thân tịnh tín Tam bảo, an trú thiện giới, siêng năng tu bố thí, hoan hỷ với hạnh cúng dường và nhất là thành tựu chính kiến. Chính tuệ giác của chính kiến sẽ soi sáng cho tất cả những pháp lành trên con đường thực hành Bát chính đạo. Nhờ đó mà những bậc cha mẹ hội đủ duyên lành tác tạo nên nhiều thiện nghiệp, xa lìa ác đạo trong những đời sau.

Hầu hết chúng ta đều tâm niệm cha mẹ là Trời Phật, là đối tượng kính thờ, là bất khả xâm phạm. Nuôi dưỡng và vun đúc ý niệm này sâu vào tâm khảm là một tố chất quan trọng để tác thành nên tâm hiếu, hạnh hiếu. Song thực tế cho thấy vẫn còn nhiều bậc cha mẹ do nghiệp lực chi phối nên chưa thực sự gương mẫu và thể hiện hết trách nhiệm, vai trò phụ mẫu của mình, dẫn đến ảnh hưởng không nhỏ cho con cái và cả gia đình.

Người đời thường phê phán con cái bất hiếu là nghịch tử nhưng cũng nghiêm khắc khi quy kết “con hư tại mẹ, cháu hư tại bà”. Hiện có không ít những người con phải gánh chịu chua chát với câu “ân nghĩa sinh thành”, oán trách và xa lánh cả song thân. Ở đây, chúng ta không trách cứ ai cả, vì đã là con người thì dù ở vai vị nào cũng có những hạn chế nhất định, không ai tránh khỏi lỗi lầm.

Cần bình tâm quán sát về bản thân, gia đình để nhận ra dòng vận hành của nghiệp lực, cộng nghiệp của cả gia đình. Nhờ quán chiếu sâu sắc vào cộng nghiệp, chúng ta sẽ thấy rõ ràng hơn về thực trạng gia đình hiện tại mà bớt đi những oán trách lẫn nhau và quan trọng hơn là mở ra một hướng mới để chuyển hóa, khắc phục. Ngay đây, việc thực thi hạnh hiếu được nâng tầm cao hơn là khuyến hóa cha mẹ bỏ tà quy chính.

Con hư cũng là con, cha mẹ dẫu có “sơ suất” gì thì cũng là cha mẹ, không ai thay đổi được cộng nghiệp này. Do vậy, trợ duyên để chuyển hóa lẫn nhau, cải tạo cộng nghiệp gia đình tốt đẹp hơn là điều cần làm của người con Phật hiếu thảo. Với con người, mọi lỗi lầm đều từ vô minh mà ra, từ tham ái mà hình thành, từ sân si mà dấy khởi. Thay vì oán trách, chúng ta hãy vận dụng tín (niềm tin), giới (làm lành, tránh ác), thí (buông xả) và tuệ (hiểu biết) vùng với tình thương, kính trọng để khuyến hóa cha mẹ hướng về Tam bảo.

Không ai nỡ nhìn người thân của mình đi vào cõi ác. Do vậy, khuyến hóa cha mẹ hướng thiện, bỏ tà quy chính không chỉ đem lại hạnh phúc an vui cho cha mẹ trong đời này mà cả những đời sau. Làm được điều này mới gọi là tận hiếu, chí hiếu, là “làm đủ và trả ơn đủ cho mẹ và cho cha”.

Đây chính là nét đặc thù của tinh thần hiếu đạo Phật giáo, đồng thời cũng là phương pháp báo hiếu đầy đủ và trọn vẹn nhất.

5. Bí quyết để giữ gìn hạnh phúc gia đình

Theo tuệ giác của Đức Phật, chính sự phóng túng không biết dừng lại đúng lúc là nguyên nhân của mọi bất hạnh trong đời này và cả những đời sau. Thì ra, những điều kiện để thiết lập hạnh phúc trong đời sống vốn ở trong tầm tay của mọi người. Để giữ gìn hạnh phúc gia đình không có gì xa lạ, các bí quyết thông thường đó là:

5.1. Đảm bảo sự chuẩn mực, điều độ, biết làm chủ bản thân mình trước những cám dỗ. Chúng ta thừa biết tác hại của việc ăn quá no hoặc ngủ quá nhiều, đam mê tửu sắc vô độ, quá vui hoặc quá buồn, stress  … ảnh hưởng nghiêm trọng đến thể chất và tinh thần, là nguyên nhân của vô số bệnh tật, dẫn đến thể trạng sa sút và suy giảm tuổi thọ nhưng để làm chủ được bản thân không phải là điều dễ dàng.

Mặt khác, những ai biết dừng lại đúng lúc trước cám dỗ chắc chắn người ấy sẽ không bao giờ phải hối tiếc và ăn năn về những việc đã làm. Không ít người chỉ vì một phút không chế ngự được bản thân để tham sân si chi phối mà phải thân bại danh liệt hay ân hận suốt cuộc đời.

5.2. Cần xác định vật chất chỉ có giá trị tương  đối: Ở đời thường những gì quý hiếm thì có giá trị cao, mọi người đều mơ ước chiếm giữ làm tài sản cho riêng mình. Sở hữu nhiều vật quý giá là một trong những thước đo về sự giàu có, thành đạt, đẳng cấp xã hội.

Ngày xưa những người Ấn Độ Cổ hay bàn bạc về những vật quý giá như voi báu, ngựa báu, nữ báu thì cũng giống như chúng ta ngày nay thường bàn về xe hơi, nhà lầu, chứng khoán, ngoại tệ, vợ đẹp, con xinh, ăn ngon, mặc đẹp … Hầu hết mọi người đều quan tâm đến những vấn đề này.

Đành rằng những thứ người ta hay bàn bạc, quan tâm và mơ ước được sở hữu đều quý giá nhưng ít ai lưu tâm đến vấn đề cái gì là thực sự quý giá nhất, có giá trị nhất ở cõi đời này. Và ngay đây sẽ phát xuất nhiều đáp án khác nhau tùy thuộc vào quan niệm sống, nghiệp lực và tuệ giác của mỗi người.

Hầu hết những người chín chắn, từng trải đều nhận ra rằng những vật ngoài thân như tiền bạc, nhà cửa, xe cộ … cũng quý nhưng chỉ có giá trị tương đối mà thôi. Bởi có khá nhiều người sở hữu được nhiều thứ nhưng vẫn khổ đau, không có hạnh phúc.

5.3. Phải dốc sức tu dưỡng, chuyển hóa thân tâm. Theo tuệ giác Đức Phật thì quý giá nhất ở đời không phải là vàng bạc, châu báu… mà chính là người giác ngộ, người hướng dẫn và thực tập để thành tựu sự giác ngộ, người biết ơn và nhớ ơn.

Tâm an lạc thảnh thơi không còn bị tham dục, phiền não khổ đau chi phối mới thật sự quý báu . Do vậy, người con Phật ngoài những công việc làm ăn cần thiết cho cuộc sống. cần phải dốc sức tu dưỡng, chuyển hóa thân tâm để thiết lập đời sống bình an, hạnh phúc.

5.4. Mọi người phải có việc làm ổn định. Trong cuộc sống, mỗi người có một nghề nghiệp riêng. Để có một nghề nghiệp ổn định, dù làm bất cứ công việc nào, thì phải có sự thiện xảo về công việc ấy. Song song với thiện xảo, phải yêu nghề, thiết tha và tận tụy với nghề đồng thời phải thường xuyên học tập, trau dồi để cập nhật nhằm nâng cao trình độ chuyên môn.

Khi có nghề nghiệp vững vàng, tất nhiên thu nhập của người ấy ổn định. Tài sản do sự lao động chân chính, do mồ hôi và công sức của mình tạo ra nên phải biết trân trọng, quý hóa thành quả lao động, gìn giữ và bảo vệ tài sản do mình làm ra, tránh hư hao, mất mát và thất thoát.

Mặt khác, người Phật tử muốn xây dựng hạnh phúc phải biết chọn môi trường sống lành mạnh, đồng thời nỗ lực xây dựng cộng đồng để mọi người chung sống an hòa, vui vẻ và thân thiện để học tập lẫn nhau, cùng giúp đỡ nhau tiến bộ.

Sau cùng, muốn xây dựng hạnh phúc gia đình, người Phật tử sống thăng bằng tức biết rõ nguồn thu nhập của gia đình đồng thời phải điều hòa, tức sự chi tiêu không quá lãng phí mà cũng không quá keo kiệt.

Mọi người chúng ta thực hành được bốn pháp trên chính là những hành động cụ thể để thiết lập bình an và hạnh phúc trong cuộc sống của người con Phật.

Tóm lại

Xây dựng gia đình hạnh phúc phải tồn tại trên cơ sở tình yêu thương, không có yêu thương là không có gia đình. Nhưng để xây dựng Gia đình hạnh phúc trở thành tổ ấm theo đúng nghĩa, không chỉ cần trách nhiệm của một người, một thành viên nào mà cần sự đóng góp chung tay của mọi người của toàn xã hội.

Dưới góc độ Phật pháp, vòng quay của đời tuân theo luật Nhân quả. Ai gieo cái gì, sẽ gặt được cái đó. Đây chính là hạt  nhân tích cực của Phật giáo, là động lực giúp con người ta thường xuyên “sửa mình” sống tốt hơn, nhân ái hơn, bớt tham, sân, si.

 

Dù cho ta bất hạnh, hãy vươn lên để sống

Lúc mới sanh ra, cậu bé đã bị mù. Khi cậu được sáu tuổi, một việc xảy ra làm cậu không tự giải thích được. Buổi chiều nọ, cậu đang chơi đùa cùng các bạn, một cậu bé khác đã ném trái banh về phía cậu. Chợt nhớ ra, cậu bé la lên: Coi chừng! Quả banh sắp văng trúng đấy.

Trái banh đã đập trúng người cậu và cuộc sống của cậu không như trước đây nữa. Cậu bé không bị đau, nhưng cậu thực sự băn khoăn.Cậu quyết định hỏi mẹ: Làm sao con biết được điều gì sắp xảy ra cho con, trước khi chính con nhận biết được điều đó?

Mẹ cậu thở dài, bởi cái giây phút bà e ngại đã đến! Đã đến cái thời khắc đầu tiên mà bà phải nói rõ cho con trai mình biết. “Con bị mù!”

Rất dịu dàng bà ta cầm bàn tay của con, vừa nắm từng ngón và đếm:

– Một, hai, ba, bốn, năm. Các ngón tay này tựa như năm giác quan của con vậy. Ngón tay nhỏ bé này là nghe, ngón tay xinh xắn này là sờ, ngón tay tí hon này là ngửi, còn ngón bé tí này là nếm…

Ngần ngừ một lúc, bà tiếp:

– … Còn ngón tay tí xíu này là nhìn. Mỗi giác quan của con như mỗi ngón tay, chúng chuyên chở bức thông điệp lên bộ não của con.

Rồi bà gập ngón tay bà đặt tên “nhìn”, khép chặt nó vào lòng bàn tay của con, bà nói:

– Con ạ! Con là một đứa bé khác với những đứa khác, vì con chỉ có bốn giác quan, như là chỉ có bốn ngón tay vậy: Một – nghe, hai – sờ, ba – ngửi, bốn – nếm. Con không thể xử dụng giác quan nhìn. Bây giờ mẹ muốn chỉ cho con điều này. Hãy đứng lên con nhé. Cậu bé đứng lên. Bà mẹ nhặt trái banh lên bảo:

– Bây giờ con hãy đặt bàn tay của con trong tư thế bắt banh.

Cậu mở lòng bàn tay và trong khoảnh khắc cậu cảm nhận được trái banh cứng chạm vào các ngón tay của mình. Cậu bấu chặt trái banh và giơ lên cao.

– Giỏi, giỏi! Bà mẹ nói – Mẹ muốn con không bao giờ quên điều con vừa làm. Con cũng có thể giơ cao trái banh bằng bốn ngón tay thay vì năm ngón. Con cũng có thể có và giữ được một cuộc sống trọn vẹn và hạnh phúc với chỉ bốn giác quan thay vì năm, nếu con bước vào cuộc sống bằng sự nỗ lực thường xuyên.

Cậu bé không bao giờ quên hình ảnh “bốn ngón tay thay vì năm”. Đối với cậu đó là biểu tượng của niềm hy vọng. Và hễ mỗi khi nhục chí vì sự khiếm khuyết của mình, cậu lại nhớ đến biểu tượng này để động viên mình. Cậu hiểu rằng mẹ cậu đã nói rất đúng. Cậu vẫn có thể tạo được một cuộc sống trọn vẹn hạnh phúc và giữ lấy nó chỉ với bốn giác quan mà cậu có được.
(Sưu tầm)

Kệ Phát Tâm Sám Hối

Cúi đầu lạy trước Bửu đài,
Con xin sám hối từ rày ăn năn,
Xưa nay lỡ phạm điều răn,
Do thân, khẩu, ý bị màn vô minh,
Gây ra nghiệp dữ cho mình,
Sát sanh hại vật chẳng tình xót thương,
Giết ăn hoặc bán không lường,
Vì lòng tham lợi quên đường thiện nhân;
Oan oan tương báo cõi trần,
Trầm luân biển tối chịu phần khổ lao!
Xét ra nhân vật khác nào,
Hại nhơn nhơn hại mắc vào trả vay.
Lại thêm trộm sản cướp tài,
Công người cực nhọc hằng ngày làm ra,
Lòng tham tính bảy lo ba,
Mưu kia kế nọ lấy mà nuôi thân;
Hoặc nuôi quyến thuộc xa gần,
Làm cho người phải lắm lần than van.
Tà dâm tội nặng muôn ngàn,
Liệu toan chươùc sách làm đàng chẳng ngay,
Vợ con người phải lầm tay,
Mất trinh thất tiết phải tai tiếng đời,
Xấu hổ cha mẹ nhiều lời,
Xa lìa chồng vợ rã rời lứa đôi.
Vọng ngôn giả dối ngoài môi,
Chuyện không nói có, có rồi nói không,
Dụng lời đâm thọc hai lòng,
Phân chia quyến thuộc, vợ chồng anh em,
Mắng nhiếc chưởi rủa pha gièm,
Xóm làng, cô, bác, chị em không chừa,
Nói lời vô ích dây dưa,
Phí giờ quí báu hết trưa đến chiều.
Uống rượu sanh hại rất nhiều,
Ham ăn meâ ngủ nói liều chẳng kiêng,
Say sưa ngã gió đi xiên,
Nằm bờ té bụi như điên khác nào !
Loạn tâm cuồng trí mòn hao,
Nhiều người vì rượu biết bao hư nhà.
Xan tham những của người ta,
Mong sang đoạt được lòng tà mới ưng;
Nết sân nóng giận không chừng,
Toan làm hại chúng bâng khuâng trong lòng;
Si mê tin chạ chẳng phòng,
Nghe đâu theo đó không thông chánh tà;
Chẳng tin Phật pháp cao xa,
Thậm thâm vi diệu bao la trên đời;
Nếu con cố ý phạm lời,
Hoặc là vô ý lỗi thời điều răn;
Hoặc xúi kẻ khác bạo tàn,
Hoặc nghe thấy ác lòng hằng vui theo;
Phạm nhằm ngũ giới thập điều,
Vì chưng thân, khẩu, ý, nhiều lầm sai;
Lỗi từ kiếp trước lâu dài,
Ðến kiếp hiện tại miệt mài lắm phen;
Hoặc vì tà kiến đã quen,
Khinh khi Tam bảo lòng bèn chẳng tin;
Cho rằng người chết hết sinh,
Phạm vào đoạn kiến tội tình nặng thay;
Hoặc phạm thường kiến tội dày,
Sống sao đến thác sanh lai như thường;
Tội nhiều kể cũng không lường,
Vì con ngu dốt không tường phân minh;
Dễ duôi Tam bảo hại mình,
Bởi chưng không thấu vô minh nghiệp tà.
Cho nên chơn tánh mới là,
Tối tăm chẳng rõ sai ngoa thuở đầu,
Hóa nên khờ dại đã lâu,
Ðể cho hoàn cảnh mặc dầu kéo xoay;
Khác nào bèo bị gió quây,
Linh đinh giữa biển dật dờ bờ sông,
Xét con tội nặng chập chồng,
Kiếp xưa cho đến hiện trong kiếp này;
Con xin sám hối từ đây,
Nguyện cầu Tam bảo đức dày độ cho,
Tội xưa chẳng hạn nhỏ to,
Con nguyền dứt cả chẳng cho thêm vào;
Tâm lành dốc chí nâng cao,
Cải tà qui chánh chú vào Phật ngôn;
Cho con khỏi chốn mê hồn,
Ðến nơi cõi Phật Thế Tôn gần kề;
Thoát vòng khổ não tối mê,
Hưởng miền Cực lạc mọi bề thảnh thơi.
Ngày nay dứt bỏ việc đời,
Căn lành gieo giống chẳng rời công phu,
Mặc ai danh lợi bôn xu,
Con nguyền giữ hạnh người tu thoát trần;
Trước là độ lấy bản thân,
Sau giúp quyến thuộc được phần tiêu diêu.
Sám hối tội lỗi đủ điều,
Duyên lành đâu cũng ít nhiều kết xây,
Con xin hồi hướng quả này,
Thấu đến quyến thuộc nơi đây cho tường;
Cũng là thân thích tha phương,
Hoặc đã quá vãng hoặc thường hiện nay;
Chúng sinh ba giới bốn loài,
Vô tưởng hữu tưởng chẳng nài đâu đâu,
Nghe lời thành thật thỉnh cầu,
Xin mau tựu hội lãnh thâu quả này.
Bằng ai xa cách chưa hay,
Cầu xin Thiên chúng mách ngay với cùng;
Thảy điều thọ lãnh hưởng chung,
Dứt rồi tội lỗi thoát vòng nạn tai.
Nguyện nhiều Tăng chúng đức tài,
Ðạt thành thánh quả hoằng khai đạo lành;
Nguyện cho Phật pháp thạnh hành,
Năm ngàn năm chẳn, phước lành thế gian.

*****************

Nam mô Tận hư không, biến pháp giới, quá, hiện, vị lai thập phương chư Phật, Tôn Pháp, Hiền Thánh Tăng, thường trú Tam bảo.

Nam mô Ta bà Giáo chủ Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật, Ðương lai hạ sanh Di Lặc Tôn Phật, Ðại trí Văn Thù Sư Lợi Bồ tát, Ðại hạnh Phổ Hiền Bồ tát, Hộ pháp Chư tôn Bồ tát, Linh sơn hội thượng Phật Bồ tát.

Nam mô Tây phương Cực lạc thế giới Ðại từ Ðại bi A Di Ðà Phật, Ðại bi Quán Thế Âm Bồ tát, Ðại Thế Chí Bồ tát, Ðại nguyện Ðịa Tạng vương Bồ tát, Thanh tịnh Ðại hải chúng Bồ tát.

Lào Cai: Tổ chức Đại lễ Phật đản PL.2557

Sáng nay 15/5 (ngày 6 – 4 Quý Tỵ), trong không khí tưng bừng của mùa hội Lễ Phật Đản phật lịch 2557, dương lịch 2013, tại TT văn hóa SAPA, Huyện SAPA, Tỉnh Lào Cai, ban Trị sự Phật giáo Lào Cai đã chính thức long trọng tổ chức Đại lễ Phật Đản để tưởng nhớ ngày Sinh của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni.

    Đến chứng minh và tham dự có: TT Thích Quảng Hà – Ủy viên TT HĐTS GHPGVN – Phó Ban TT Ban Kiểm soát TƯ GHPGVN; TT Thích Giác Hiệp – UVDK TƯ GHPGVN – Phó trưởng ban Trị sự Phật giáo Lào Cai; Đại đức Thích Thanh Dương – UV Ban kinh tế tài chính TƯ – Phó trưởng ban Trị sự Phật giáo Lào Cai; ĐĐ Thích Chân Tín – Chánh văn phòng Ban Hướng dẫn Phật tử TƯ; ĐĐ Thích Chân Tấn – Chánh văn phòng Phật giáo Lào Cai cùng toàn thể chư tôn đức Tăng Ni, Phật tử trong và ngoài Tỉnh cùng về tham dự.Về phía Đại diện chính quyền có: bà Hà Thị Nga – Tỉnh ủy viên – Phó Chủ tịch UBND tỉnh Lào Cai; Ông Trần Phùng trưởng Ban Tôn Giáo Tỉnh Lào Cai; bà Phàn Thị Hồng – Phó ban Dân vận tỉnh Lào Cai – ông Gàng Quốc Hưng – phó Bí thư Tỉnh Đoàn Lào Cai, Bà Nguyễn Thị Bắc phó Chủ tịch UBND TP.Lào Cai, ông Nguyễn Văn Hinh – phó Chủ Tịch UBND huyện Lào Cai cùng các vị đại diện lãnh đạo các Sở ban ngành, chính quyền tỉnh và sở tại và hàng nghìn Phật tử địa phương, Các dân tộc anh em trong và ngoài Tỉnh cùng về tham dự.Đại lễ Phật đản diễn ra trong không khí hân hoan đón chào Đức Phật đản sinh, được thực hiện một cách trang trọng, tại buổi lễ Chư tôn đức Tăng Ni, Phật tử đã được TT Thích Giác Hiệp, đại diện cho chư tôn đức giáo phẩm đọc thông điệp của Đức Pháp chủ Thích Phổ Tuệ, Đức Pháp chủ gửi thông điệp cầu chúc chư tôn giáo Phẩm Tăng Ni, Phật tử trong và ngoài nước một mùa Phật đản an lạc và hoan hỷ, đồng thời kêu gọi Tăng Ni, Cư sỹ, Phật tử các cấp Giáo hội Phật giáo Việt Nam đã đạt được nhiều thành tựu Phật sự trên tất cả các lĩnh vực, luôn đồng hành cùng Dân tộc của Đảng, Nhà nước.Tại buổi lễ, thay mặt chính quyền các cấp, UBND Lào Cai  bày tỏ niềm vui tham dự Đại lễ Phật đản tại TT văn hóa SAPA bà Hà Thị Nga phó Chủ tịch UBND tỉnh Lào Cai phát biểu và tặng hoa chúc mừng và cảm nhận sự đóng góp tích cực của Chư Tăng BTS Phật giáo Lào Cai, các Phật tử trong tỉnh đã có nhiều nhiều thành tựu, công tác  Phật sự, vào sự phát triển Phật giáo của Tỉnh,đồng thời tạo điều kiện tốt hơn cho khối đại đoàn kết toàn dân, Kết thúc buổi lễ chư tôn đức Tăng Ni, quý khách Đại biểu thả chim bồ câu với ước nguyện Hòa bình.Đạo Phật có ý nghĩa quan trọng trong đời sống tín ngưỡng, tôn giáo của các chức sắc, phật tử trên địa bàn tỉnh, tạo điều kiện cho các phật tử sinh hoạt theo tổ chức, đáp ứng nhu cầu về tín ngưỡng của nhân dân, với những niềm mong ước của mỗi Phật tử cho cuộc sống thái hoà, người người sống yêu thuơng, nhà nhà ấm no, hạnh phúc. Nhân dân Lào Cai luôn hướng tới những giá trị nhân văn tốt đẹp của Phật giáo. Đồng thời khẳng định sự đồng hành bền chặt của Phật giáo yêu nước với dân tộc Việt Nam trên mỗi chặng đường lịch sử, xây dựng Lào Cai ngày càng phát triển, giàu đẹp.

Cuối cùng là nghi thức tắm Phật – nghi thức trang nghiêm nhất của buổi lễ. Đông đảo Phật tử đạo tràng đó cùng tham gia vào nghi thức tắm Phật trong niềm hoan hỷ, an lạc của ngày Đức Từ Phụ đản sinh.

Đại lễ Phật Đản tổ chức tại Trung tâm Hội nghị SAPA
Phật tử các Dân tộc tiếp đón Đại biểu
Chương trình văn nghệ chào mừng
Chư tôn đức chứng minh Đại lễ
Đại biểu khách quý tham dự Đại lễ Phật đản
Niệm Phật cầu gia hộ
Các cháu Phật tử trường Cao đẳng Dân tộc nội trú dâng hoa chúc mừng Đại lễ Đản sinh
TT Thích Giác Hiệp đọc thông điệp của Đức Pháp chủ Thích Phổ Tuệ
Đại đức Thích Thanh Dương đọc Diễn văn Phật Đản
TT Thích Quảng Hà ban đạo từ về ý nghĩa ngày Phật Đản
Dâng hương cúng Phật Đản sinh
Nghi thức tắm Phật nghiêm trang của Chư tôn đức và Phật tử kết thúc buổi Đại lễ
Hoàng Tuấn

Lào Cai: Hân hoan chào đón Đại lễ Phật Đản tại nơi địa đầu của Tổ quốc

Hôm nay 14-4-2013, tại Trung tâm Hội nghị SAPA – Huyện SAPA – Lào Cai, rực rỡ những màu cờ Phật giáo hay những băng rôn khẩu hiệu kính mừng ngày Đản sinh của Đức từ phụ.

Hòa cùng niềm vui trong ngày Đại lễ Phật Đản – PL 2557. Không khí vui tươi, háo hức đã tràn về thị trấn vùng cao của tổ quốc, chào đón Đại lễ Phật Đản đã tràn ngập SAPA, nơi địa đầu của tổ quốc với cờ hoa, băng zôn, biểu ngữ.

Ban Trị sự Phật giáo Lào Cai tổ chức dâng hương tưởng niệm tại nhĩa trang liệt sỹ huyện SAPA, chúc mừng UBND Huyện SAPA nhân ngày lễ Đản sinh và tặng 40 xuất quà cho gia đình chính sách, các cháu học sinh nghèo vượt khó trong địa bàn huyện SAPA

Ngày mai 15-4 (Tức ngày 6-4 Quý Tỵ) Đại lễ Kính mừng Phật đản chính thức diễn ra.

Xin giới thiệu chùm ảnh không khí chuẩn bị đón mừng Phật Đản – PL 2557 tại thị trấn SAPA – Huyện SAPA – Lào Cai.
Hoàng Tuấn